Vân Sanh
FULL

Vân Sanh

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Yangm

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: suploxanh840wordpress

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Tạ Vân Sanh ở năm học đầu tiên đã có người thầm mến trong lòng, chính là Ngôn Dục.

Lần đầu tiên nhìn thấy anh ở lễ khai giảng, cô đã thích anh được hai năm.

Nhưng mà ai cũng không biết.

Không ai đem một con vịt xấu xí so sánh với thiên nga trắng.

Chính là không biết tự lượng sức mình.

‘Này, con mập! Nước tôi bảo cậu mua đâu?’

Tạ Vân Sanh mở cặp sách ra, mang ra một đống chai nước khoáng.

Nữ sinh kia lấy một chai từ trong đống đó vặn nắp đổ thẳng lên đầu Tạ Vân Sanh.

‘Tôi nói là mua nước khoáng sao?’

Một người khác cười nhạo tiến lên vỗ vỗ khuôn mặt béo mập của cô nói ‘Mua nước có phải là nên hỏi trước hay không? Cậu không hỏi mà đã đi mua là thế nào?’

‘Ha ha ha ha ………’

Một nhóm nữ sinh vây xung quanh cười lớn.

‘Sao không nói gì? Câm à?’ Nữ sinh kia đạp cô một cái.

Tạ Vân Sanh bị đạp đến đau bụng, trên trán liên tục toát ra mồ hôi lạnh.

‘Biết, đã biết ……’

‘Biết cái gì?’

‘Hỏi, hỏi trước……’

Tạ Vân Sanh ôm bụng, sắc mặt tái nhợt.

‘Đi thôi, không có chuyện gì nữa.’

Mấy nữ sinh cười đùa với nhau rời đi.

Tạ Vân Sanh lấy trong ngăn bàn ra một miếng băng vệ sinh bỏ vào cặp sách đằng sau lưng.

Hôm nay bà dì của cô đến thăm, không biết có bị dính ra quần hay không.

Để dây cặp sách hơi buông lỏng một chút, cho nó có thể che vừa đủ chỗ ở ௱ôЛƓ.

‘A! Người mập muốn đi đâu đây?’

Tạ Vân Sanh cúi đầu xuống, nghe thấy tiếng người khác hỏi không thể không trả lời, đây là được ba cô dạy từ nhỏ đến lớn.

‘Đi vệ sinh ……’ Lời còn chưa nói hết cặp sách đã bị ςướק đi.

‘Để tôi xem trong cặp sách của người mập có gì?’

‘Phụt ha ha ha ……’

‘Ha ha ha …….’

‘Làm sao vậy, các cậu cười gì thế?’

‘Cậu nhìn quần của cậu ta …… Ha ha …..’

Tạ Vân Sanh nắm chặt hai tay.

‘Mấy cậu xem trong túi mập phát hiện ra cái gì?’

‘Đây, đây là một cái băng vệ sinh siêu lớn.’

‘Ha ha ha ……’

‘Vương Việt cậu đừng có mà làm loạn nha ha ha ha ……’

Tạ Vân Sanh nhắm chặt mắt, hít sâu một hơi nói: ‘Cậu, cậu có thể trả lại cho mình không.’

Cô rất muốn nói giọng bình tĩnh nhưng mà vẫn không nhịn được có chút run rẩy.

‘Được, gọi một tiếng ba, tôi sẽ trả cho cậu —–’ Nói xong còn cố ý kéo dài âm cuối.

Tạ Vân Sanh xông lên đấm cậu ta một cái.

Người khác bắt nạt cô thế nào cũng được, cái gì cũng có thể nhưng không thể động đến ba của cô.

‘Con mập ૮ɦếƭ tiệt! Không đánh ૮ɦếƭ mày tao không mang họ Vương.’

‘Đánh nó! Đánh nó!’

Cho dù cơ thể của cô rất lớn nhưng cũng không để đánh lại ba bốn nam sinh đang ở tuổi khỏe mạnh. Co người lại nằm trên mặt đất, cố gắng lấy tay bảo vệ mặt trước những cú đấm đá của họ.

Không thể để mặt bị thương, không thể để ba biết cô bị bắt nạt.

‘Vân Sanh, cậu biết không? Tôi thật sự rất hận cậu.’

Cả người đều rất đau, đau như muốn ૮ɦếƭ lặng đi. Nước mắt vòng quanh trong mắt, hoảng hốt có thể nhìn thấy được người bạn tốt của cô —— Tuyết Nịnh.

Cô muốn phản kháng nhưng chính Tuyết Nịnh nói cho cô biết phản kháng cũng vô ích.

Vô ích.

Trên người Tạ Vân Sanh máu chảy càng ngày càng nhiều. Trên chân mấy nam sinh đánh cô cũng bị dính máu.

‘Phi! Đen đủi!’ Hắn rời đi đứng sang một bên nhìn mấy người đang đánh nói tiếp ‘Mấy cậu tiếp tục’

Mọi người xung quanh không nhẫn tâm nhìn, nhưng cũng không có ai đứng lên ngăn cản. Chuyện như thế này thường xuyên phát sinh có muốn lo cũng không được.

Nếu ai xen vào thì chính là người tiếp theo bị bắt nạt.

‘Mấy người dừng tay cho tôi.’

Ngay sau đó một bóng người xông lên đẩy mấy người đang đánh kia ra còn cố ý đạp mấy người xung quanh.

Một loạt động tác lưu loát, rõ ràng mang theo sự tức giận.

Hắn lo lắng nâng người Vân Sanh lên nhìn trên người cô toàn là máu cả người như muốn điên lên.

‘Vân Sanh, Vân Sanh anh mang em đi bệnh viện, anh mang em đi bệnh viện……..’ Giọng nói đầy sợ hãi.

Tạ Vân Sanh hé mở mắt nhìn hắn, còn chưa kịp nhìn rõ là ai đã rơi vào hôn mê bất tỉnh.

‘Vân Sanh! Vân Sanh! Em đừng làm anh sợ ………’

‘120! Gọi 120!’ Ngôn Dục quát mấy người đang đứng vây xung quanh xem.

Ngôn Dục ôm cô vào trong иgự¢, cố hết sức để nâng cả người cô dậy.

Trước khi đi ánh mắt sắc bén nhìn Vương Việt nói ‘Chuyện hôm nay, mấy người ai cũng đừng hòng thoát được.’

Vương Việt nhìn ánh mắt kia sợ đến mức động cũng không giám động.

‘Còn cả mấy người.’

Mấy người xung quanh đang vây nhìn chạm đến ánh mắt hắn cũng sợ hãi lùi về phía sau.

Ngôn Dục bế Tạ Vân Sanh rời đi.

Cuối cùng có người xem không chịu được, chạy đến bên Ngôn Dục: ‘Ngôn, Ngôn Dục, để tôi giúp cậu………..’

‘Cút!’

‘Tôi, tôi …….’

Ngôn Dục đi về đằng trước, mồ hôi trên trán giống như mưa rơi xuống, có chút thống khổ thì thào nói.

‘Vân Sanh, Vân Sanh em nhất định sẽ không việc gì, em không thể bỏ lại mình anh được ……..’

———-

‘Bác sĩ, con gái tôi thế nào rồi?’

‘Khá tốt vết thương trên người không có ảnh hưởng đến xương cốt, nghỉ ngơi mấy tuần thì sẽ khỏi.’

Đôi mắt Tạ Phùng Lâm hồng hồng, dây thần kinh căng chặt nghe bác sĩ nói xong mới thả lỏng. Lúc nhận được thông báo cả người ông bị dọa gần ૮ɦếƭ.

Đẩy cửa phòng bệnh ra nhìn thấy một nam sinh đang ngồi bên trong, chắc là người đã mang Vân Sanh đến bệnh viện.

Xem đầy đủ

Tủ truyện