Vết Sẹo Định Mệnh
FULL

Vết Sẹo Định Mệnh

Chuyên mục: Ngôn Tình

Tác giả: Pyn Seop

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: Sưu Tầm

Tình trạng: Full

0 Đề cử

- Aaaaaa...khoan đã! - Tiếng la phát ra từ căn phòng - Mày định làm như vậy thật à?! Mày nghĩ kĩ chưa hả?! Sau này hối hận thì muộn đấy!

- Tao đã nghĩ kĩ rồi. Tao nhất định phải làm như vậy! Mày cũng biết đây là dự tính từ trước khi tao đến đây sống rồi mà.

Rụp!!! - Tiếng va vào nhau của hai lưỡi kéo trên tay của cô gái.

- Mày ngốc thật... - Tay khẽ đặt lên vai con bạn mà thì thầm.

Giới thiệu tí xíu.

- Nó: Shin - một cô bé ( còn giờ nó là một cậu bé rồi nhé:D) với 17 năm đến Trái Đất. Hiện tại đang sống ở Mỹ và sắp về Việt Nam để thực hiện một dự tính từ thuở bé.

- Con bạn thân nhất cũng là người hay cằn nhằn nó nhất - Sun. Sun cũng là người Việt Nam và di cư sang Mỹ giống như nó. Hai đứa học cùng một lớp và thân nhau từ lúc đó.

Xong...!!!

_____________________________________

"Thông báo: chuyến bay đến Việt Nam sẽ bắt đầu khởi hành trong hai giờ nữa. Xin quý khách tập trung ở phòng chờ trong vòng 30 phút tới. Xin chân thành cám ơn!" - ( Dịch từ tiếng Mỹ).

- Mày đi phải nhớ giữ gìn sức khỏe. Nhớ gọi cho tao thường xuyên đó, nếu không cũng phải nhắn tin hay mail, sang đó phải gửi số điện thoại mới cho tao ngay. Nhớ đó! - Con bạn nắm tay nó mà dặn dò, mắt rưng rưng như sắp khóc.

- Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!

- Mày đi rồi còn có mình tao ở đây... hic!

- Mày điên quá! Còn Jimmy chi?! Không được khóc, lúc trước mày bảo với tao khóc là hèn mà. Quên rồi sao? - Nó vỗ vai con bạn như an ủi.

- Tao đâu có khóc, tại bụi... hic!

- Ừ, thì bụi. - Nó thở dài một tiếng vì cái tính bướng của con nhỏ bạn nó rồi quẹt nước mắt trên mặt con bạn - Thôi tao đi nha, cũng trễ rồi. Mày cũng giữ gìn sức khỏe đó. Gửi lời tạm biệt của tao cho Jimmy luôn. Hôm nay cậu ấy bận gì đó nên không ra được.

- Ừm. Tới nơi nhớ gọi tao đấy!

- Biết rồi! Đi nha, bye!

Nó quay người bước vào phòng chờ mà không dám quay lại nhìn con bạn lần nữa vì nó sợ con bạn sẽ nhìn thấy nó cũng đang khóc. Khẽ hít một hơi thật dài, nó quẹt nước mắt rồi mĩm cười.

Đằng xa, có người quan sát nó từ nãy giờ mà gương mặt thoáng vẻ không vui.

___________________________________

- A a a a... Cuối cùng cũng đến Việt Nam rồi!

Nó vừa vươn vai vừa nở một nụ cười hết cỡ với nơi mà đã cho nó nhiều kỷ niệm, vui lẫn buồn. Nó lấy trong vali ra tập hồ sơ rồi lật ra xem. Trường có kí túc xá cho học sinh, vậy thì nó đến trường luôn vậy.

Nhúng vai một cái rồi nó tung tăng kéo vali ra khỏi sân bay.

Đến trước cổng trường...

- Đừng có giỏi mồm, có ngon thì cứ nhào vô.

"Binh...bốp...binh...". Trước mắt nó giờ là một cuộc ẩu đả khá quyết liệt của một nhóm thanh niên. Nó quan sát kĩ hơn thì thấy cả đám kia khoảng 6 7 tên đang tụ lại đánh với một thanh niên mặc đồng phục học sinh.

Thấy tình hình không ổn, nó hét toáng lên. Nghe tiếng la "hơi bị nhỏ" của nó, bảo vệ từ sau cánh cổng trường to lớn chạy ra, cả đám tụi kia thấy thế liền bỏ chạy. nó thấy tình hình đã ổn nên vội chạy đến đỡ cậu thanh niên kia đứng dậy, thế nhưng nó lại bị hắn gạt tay ra.

- Lắm chuyện! Ai bảo cậu xen vào chuyện của người khác. - Hắn nhìn nó với ánh mắt lạnh lùng rồi nói với giọng ngang ngang không chút nhịp điệu hay cảm xúc, chỉ có dáng vấp của sự chỉ trích.

Lúc này, nó đơ ra mặt, hai mắt mở to, miệng còn chưa khép lại được và não chẳng thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nó giúp mà còn bị mắng ư?

- Có chuyện gì cũng từ từ giải quyết chứ! - Bác bảo vệ đặt tay lên vai hắn rồi vỗ mấy cái.

Hắn nhặt cái cặp dưới đất lên rồi đi vào trường. Bác bảo vệ quay sang nó:

- Đừng để ý cậu ấy. Mà sao cậu không mặc đồng phục? Không phải học sinh trường này sao? Hay là mới chuyển đến?

Bác bảo vệ làm một tràng mà nó chỉ nghe loáng thoáng được mấy chữ cuối vì vẫn còn chưa hiểu hành động "kì dị hợm" của tên kia.

- Vâng, hôm nay cháu mới chuyện đến, bác có thể cho cháu hỏi phòng giáo vụ ở đâu được không?

- Cậu đi thẳng lên lầu 2 rồi rẽ phải, ở cuối hành lang ấy.

- Cám ơn bác!

- Không có gì.

Gật đầu chào bác bảo vệ rồi nó đi về phía cầu thang mà trong đầu vẫn còn phân vân. Tên đó bất lịch sự thật, không biết cảm ơn mà con mắng mình nữa chứ!

____________________________________

Lát sau, tại phòng giáo vụ.

- Thành tích của em rất khá!

- Vâng... *gãi đầu*

- Em học lớp 11-2 và ở kí túc 2 phòng 6 nhé! Còn đây là chìa khóa phòng. Chúc em mau chóng thích nghi với môi trường ở đây!

Cô giáo vụ mĩm cười thân thiện với nó khiến nó thấy khá thoải mái. Nó cảm ơn rồi bước ra khỏi phòng.

- Phù...thế là xong! - Nó thở phào nhẹ nhõm sau đó tiến về phía kí túc - Phòng 6... Đây rồi! - Nó mở cửa phòng bước vào, vừa quan sát xung quanh vừa tiến đến giường và đặt va li lên đó - Woa, phòng nhìn thoải mái quá! À mà phải đi tắm cái đã, mồ hôi đầy người rồi.

Sau khi tắm xong nó định xuống canteen. Đi ngang qua phòng số 5, thấy cửa hé mở, nó định bước vào sẵn tiện làm quen bạn mới luôn. Nó gõ cửa, nhưng không may lực gõ hơi mạnh nên khi cánh cửa dừng lại thì cũng đủ để nó thấy những gì đang xảy ra trong phòng.

- Á á... Xin lỗi, tớ không biết cậu đang thay đồ, xin lỗi... - Tiếng la của nó vang khắp khu kí túc.

- Còn không biến đi! - Nạn nhân lên tiếng, à không, hét lớn khi thấy nó đứng đó mà hai tay bịt mắt lại.

- Xin lỗi!

Nó cúi đầu rồi chạy ra khỏi phòng, nó chạy thẳng về phòng đóng cửa lại cái rầm trước bao nhiêu con mắt dòm ngó không biết chuyện gì đang xảy ra do tiếng la của nó.

- Hình như là cái tên lúc nãy. Mới đến chưa gì đã gặp sao chổi rồi! Cũng may chưa nhìn thấy gì nhiều. Haizzz...!!!

Nó ngồi xuống giường lầm bầm và có một sự thở dài nhẹ!

Xem đầy đủ

Tủ truyện