Vị Của Nước Mắt
FULL

Vị Của Nước Mắt

Chuyên mục: Ngôn Tình Việt Nam

Tác giả: Lan Lan

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: Sưu Tầm

Tình trạng: Full

0 Đề cử

-Nhìn xem, trong tủ toàn là giày của em thôi, nhiều thế đi làm sao hết?

-Thì mỗi ngày một đôi là được mà.
Cô chỉ biết lắc đầu cười mà thôi, tối nay thím cho tiền tiêu vặt hàng tháng, cô cũng vừa ngắm trúng cái váy kia, tiện thể mua luôn. Công việc của chú thím rất thuận lợi nhờ vào hai cửa hàng mà bố mẹ cô để lại. Chú Nam quản lý cửa hàng trà, còn thím Trang quản lý cửa hàng quần áo, việc kinh doanh rất tốt. Cuộc sống của cô không tính là khó khăn, chú thím vẫn chu cấp đầy đủ từ việc ăn cho đến việc học, nhưng không cho cô tiền tiêu vặt quá nhiều, chỉ vừa đủ tiêu trong vòng một tháng. Thím Trang nói không muốn cô có thói quen tiêu xài xa xỉ, dặn cô phải tiết kiệm, dặn cô không được ăn chơi đua đòi, nghĩ đi nghĩ lại, cô cảm thấy những điều thím dặn dò cũng vì muốn tốt cho cô.
Vừa nhìn đã biết tiền tiêu vặt thím cho Trọng nhiều gấp đôi, gấp ba so với Linh Tâm. Cô nhận lấy rồi cảm ơn chú thím, Trọng cũng như vậy. Chú Nam bảo cậu ấy về phòng học bài trước, bảo cô ở lại để nói chuyện riêng. Chỉ đợi Trọng đi khuất, thím bắt đầu nói.
-Con cũng biết trong di chúc bố mẹ con để lại cho chú thím cửa hàng trà, còn căn nhà hai tầng này và cửa hàng quần áo để lại cho con. Trong di chúc cũng nói rằng thay con quản lý cửa hàng đến năm 18 tuổi, nhưng bây giờ con vẫn còn đi học nên chú thím muốn quản lý giúp con đến khi nào con học xong, lúc đó con muốn đứng ra kinh doanh thì chú thím sẽ đưa lại, con đồng ý chứ?
Linh Tâm nghĩ cũng hợp ý, cô còn đi học, chuyện học hành chưa xong nói chi đến chuyện kinh doanh một cửa hàng, cô gật đầu.
-Dạ được ạ.
Thím Trang bỗng chốc vui vẻ rồi nói tiếp.
-Con nhìn xem, căn nhà này dù sao cũng là gia đình chúng ta sinh sống. Có thế nào đi chăng nữa, kể cả con, kể cả chú thím hay Trọng đều xem đây là nhà của mình. Chúng ta đã chung sống với nhau, việc chăm sóc và dưỡng dục con không lớn, chú thím cũng coi con như con gái ruột. Tiếc là anh chị đi sớm quá, nếu nhìn con lớn lên xinh đẹp thông minh thế này, họ cũng sẽ rất vui.
Thím Trang nhắc đến bố mẹ Linh Tâm, làm cô càng mủi lòng. Đúng vậy, nếu không nhờ chú thím tận tâm chăm sóc, cô cũng sẽ không có ngày hôm nay. Cơm ăn ba bữa, quần áo mặc không lo nghĩ, cuộc sống nói chung rất tốt, chỉ thiếu là không có tình thương từ bố mẹ mà thôi.
-Con cảm ơn chú Nam, cảm ơn thím Trang đã nuôi nấng con khôn lớn. Sau này con sẽ học hành chăm chỉ, tương lai nhất định báo đáp hai người.


Thím định nói gì đó nhưng lại nhìn qua chú Nam, chú lên tiếng.
-Căn nhà này vốn để lại cho con, nhưng bây giờ con nghĩ xem gia đình chúng ta đã là một rồi, để chú đứng tên sẽ hợp lý hơn. Sau này con lấy chồng, phần này sẽ bù qua của hồi môn của con, chú thím sẽ không để con chịu thiệt.
Người lớn có cách suy nghĩ của người lớn, cô có cách suy nghĩ của cô. Cô xem chú thím như bố mẹ của mình, chú thím hàng ngày làm việc để đem lại cuộc sống tốt cho cả gia đình. Chuyển quyền sử dụng căn nhà này cho chú, xem việc này là việc đầu tiên cô báo đáp công ơn dưỡng dục đi.
-Vâng, con đồng ý.
Thím Trang có vẻ vui hơn lúc này nữa, thím vội nói.
-Chú thím cảm ơn con, hôm nào con không đi học, để thím gọi luật sư đến để xử lý.
-Vâng ạ.
Nói rồi thím rút trong vì thêm vài tờ polime xanh mới cóng, nói nhẹ.
-Thím cho con thêm tiền tiêu vặt, mua thêm váy vóc phấn son mà con thích.
-Con cảm ơn thím ạ.
-Ừ, lên phòng ngủ sớm đi con.

-Vậy con xin phép.

Xem đầy đủ

Tủ truyện