Vợ Quan
FULL

Vợ Quan

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Đường Đạt Thiên

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: truyenfull

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Dịch: nhóm Hồng Tú Tú

Tiểu thuyết Vợ quan gồm 2 tập, tập 1 Truy tìm hồ ly tinh và tập 2 Lòng bàn tay, mu bàn tay đều là thịt.

'ợ quan' - những phụ nữ đằng sau giới quan chức Trung Quốc

Nếu biết chồng mình qua đêm với người đàn bà khác, lúc đó bạn sẽ làm gì? Đây quả là vấn đề nan giải mà Lâm phu nhân đã gặp phải.

Tối hôm đó, Lâm Như vừa chợp mắt được một lát thì cô em họ Hồ Tiểu Dương gọi điện đến. Cô nói:

“Chị, em đã nhìn thấy anh rể, hình như anh ấy ở khu hoa viên Di Tình”.

Người anh rể mà Hồ Tiểu Dương vừa nhắc đến chính là Hứa Thiếu Phong, chồng của Lâm Như, cũng chính là Cục trưởng Cục Văn hóa Truyền thông Nghe nhìn thành phố Hải Tân.

Lâm Như lấy làm lạ, Hứa Thiếu Phong rõ ràng đã lên tỉnh tham dự hội nghị, sao lại có thể xuất hiện ở khu hoa viên Di Tình được. Cô liền nói:

“Tiểu Dương, em đùa à, anh rể em lên tỉnh họp mấy ngày nay rồi, mai mới về cơ”.

Hồ Tiểu Dương liền nói: “Chị à, em đùa chị làm gì, em vừa tận mắt nhìn thấy Hứa Thiếu Phong xuống xe cùng với một phụ nữ trẻ, rồi cả hai người đi vào một tòa nhà”.

Chưa nghe hết câu, Lâm Như bỗng thấy toàn thân run rẩy, giống như bị sét đánh ngang tai, như cái máy tính bị ngắt điện đột ngột, toàn màn hình là một màu đen trống trải. Lâu nay, Lâm Như đã cảm thấy Hứa Thiếu Phong có quan hệ lén lút với người đàn bà khác ở bên ngoài nhưng cô vẫn không muốn tin đấy là sự thật, càng không muốn đối mặt với hiện thực phũ phàng đó. Không ngờ lớp màn cửa mỏng manh được cô dày công che chắn nay bị người em họ xé tung ra, khiến cô có cảm giác nhục nhã và xấu hổ vô cùng. Thực sự cô không biết trả lời cô em họ như thế nào, càng không biết ứng phó ra sao.

Một lúc lâu không thấy chị trả lời, Hồ Tiểu Dương cảm thấy bất an, liền hỏi:

“Chị có nghe thấy em nói gì không đấy? Chị nói gì đi chứ!”

Lúc này, Lâm Như mới hít một hơi thật dài, bình tĩnh nói: “Em đã nhìn rõ chưa, có phải là Hứa Thiếu Phong thật không?”

Hồ Tiểu Dương trả lời: “Anh ấy mặc chiếc áo sơ mi màu trắng, quần âu màu xanh, chị nói xem em có nhầm không?”

Cô lại hỏi: “Thế họ vào tòa nhà nào?”

Hồ Tiểu Dương đáp: “Tòa nhà 15 tầng, lô số 3”.

Cô cắn môi thật chặt, một lúc lâu mới nói tiếp: “Tiểu Dương, em phải nhớ kỹ chuyện ngày hôm nay không được để cho ai biết, bằng bất cứ giá nào cũng không được để cho ai biết. Anh rể em… dù sao cũng là người của chốn quan trường, tuyệt đối không thể để những chuyện linh tinh này ảnh hưởng đến công danh sự nghiệp của anh ấy”.

Hồ Tiểu Dương nói: “Chị, điều này thì chị cứ yên tâm, em nhìn thấy cũng xem như không thấy gì, dù thế nào cũng sẽ không để lộ ra bên ngoài đâu, không làm ảnh hưởng đến danh tiếng của anh ấy đâu”.

Gác điện thoại, Lâm Như ngồi thừ ra như hóa đá. Cô không thể tin được chuyện này là thật, cũng không thể không tin chuyện này là thật. Đã bao lần cô ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữa trên áo của Hứa Thiếu Phong, đã bao nhiêu lần, một mình cô đơn độc trong căn phòng trống trải đến tận nửa đêm mới thấy chồng bước vào nhà với dáng vẻ mệt mỏi. Rõ ràng là cô biết chồng cô có người khác nhưng lại không muốn đối mặt với hiện thực đó, càng không muốn vì thế mà mất đi cái gia đình này, cô tự lừa dối bản thân để an ủi mình rằng Hứa Thiếu Phong không thể là người như thế. Không ngờ cú điện thoại của Hồ Tiểu Dương lại khiến cô mất đi bình tĩnh, mất luôn cả sự kiềm chế vốn có. Cô không muốn tiếp tục giả vờ như không biết gì nữa, cô phải đối diện với thực tế, không thể sống mãi trong giấc mộng hư vô này nữa.

Cô vội vàng mặc quần áo, cầm lấy túi xách chuẩn bị bước ra khỏi nhà, chợt nhìn lại mới thấy hình ảnh mình trong gương với bộ dạng đầu tóc rối bù, cô lại vội bỏ túi xuống, đi vào nhà vệ sinh, vội vàng chải lại đầu tóc, ngẩng đầu lên nhìn, khuôn mặt trong gương thật đáng thương, thật giống người thiếu phụ oan uổng bị bỏ rơi, trong lòng đột nhiên nảy sinh một cảm giác đau đớn không nói nên lời. Đã từng có thời cô là một bông hoa của ngành Y tế toàn thành phố, đã có biết bao nhiêu gã si tình xếp hàng cầu hôn cô, vậy mà cô lại chọn một anh nhân viên Nhà nước là Hứa Thiếu Phong. Lý do rất đơn giản, cái cô nhìn thấy ở anh chính là sự hài hước lạc quan và tinh thần cầu tiến mà những người khác không có được. Vậy mà, không ngờ được rằng, địa vị xã hội ngày càng cao, quyền lực trong tay ngày càng lớn thì tính cách Hứa Thiếu Phong cũng thay đổi từ lúc nào không hay, để tới mức như ngày hôm nay.

Lâm Như tức tốc xuống lầu, lao thẳng ra đường, vội vã bắt một chiếc taxi, chạy thẳng hướng khu hoa viên Di Tình. Lúc này, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ: nhất định phải tìm cho ra con hồ ly tinh ấy là ai? Cô nhất định không cho phép người đàn bà này ςướק đi hạnh phúc của mình, càng không cho phép Hứa Thiếu Phong vì người đàn bà đó mà hủy hoại cả tiền đồ. Cô đột nhiên tỉnh táo nhận ra một chân lý nếu quá khoan dung độ lượng đối với một người đàn ông thì cũng đồng nghĩa với việc phóng túng cho hành vi của người đó.

Ánh đèn hai bên đường sáng trưng trong đêm tối, ánh đèn neon nhấp nháy tô điểm cho những toà nhà chung cư xa gần khiến chúng trở nên huyền ảo, tăng thêm nét hoa lệ làm say đắm lòng người trong thành phố Hải Tân hào hoa này. Nhưng lúc này trong mắt Lâm Như, cảnh đêm tối hoa lệ này không biết đang ẩn chứa bao cảnh vui buồn, ly hợp của bao gia đình và đang “tác thành” cho sự vụng trộm của bao cặp tình nhân? Ánh đèn rực rỡ này phải chăng đã khơi dậy sự đa tình trong người đàn ông, và khiến họ quên đường về?

Taxi rẽ qua bảy, tám ngõ, cuối cùng cũng đến khu hoa viên Di Tình. Tài xế hỏi cô muốn đến toà nhà nào, Lâm Như đáp lô số 3, toà nhà 15 tầng. Người lái xe quen đường nên nhanh chóng đưa cô đến trước toà nhà 15 tầng, sau đó dừng xe và nói với cô là đã đến nơi. Lâm Như trả tiền, nhẹ nhàng xuống xe, đi đến lô số 3, nhìn quanh xem xét một lượt. Cô giật mình: lối vào nhà được lắp cửa chống trộm, người ngoài không thể vào được.

 

Xem đầy đủ

Tủ truyện