Yêu Nghiệt Nhà Ta
FULL

Yêu Nghiệt Nhà Ta

Chuyên mục: Ngôn Tình Trung Quốc

Tác giả: Cầu Mộng

Truyện chưa có lượt đánh giá nào.

BTV: IZTruyen.Com

Nguồn: letsenjoytogether.wordpress.com

Tình trạng: Full

0 Đề cử

Tên gốc: 我家妖孽
Thể loại: ngôn tình cổ đại, hài, giang hồ
Diễn viên: Lăng Vân Phong – Trầm Tiểu Sách
Edit: Cesia

Đưa tay che lại ánh sáng mặt trời, nàng hướng tầm mắt về phía xa xa – quan đạo ở phía trước quanh co, uốn lượn, phảng phất nhìn không tới được điểm cuối.

Trầm Tiểu Sách không khỏi khẽ thở dài. Nàng tựa hồ luôn truy đuổi theo bước chân của phụ thân, cũng không biết bản thân như thế nào lại đắc tội với lão thiên gia, ba năm nay cứ mỗi khi nàng lặn lội đường xa đuổi tới nơi phụ thân nhậm chức, nghênh đón nàng chỉ có câu nói này “Lệnh tôn đã chuyển đi nơi khác”.

Nha hoàn Tiểu Hồng cũng thở dài trong lòng. Từ khi phu nhân qua đời, nàng liền theo tiểu thư tha hương đi tìm lão gia, kết quả chủ tớ hai người liền bắt đầu chuyến du lịch khắp đại giang nam bắc.

Tuy rằng tiểu thư lại một lần nữa cường điệu là đuổi theo sau lão gia, nhưng nàng hoài nghi từ kể từ sau lần đầu tiên tìm người bị bỏ lỡ, tiểu thư đã bắt đầu biến thành chuyến du sơn ngoạn thủy. Mà lão gia cũng tựa hồ đã thành thói quen cái loại tình hình quỷ dị giữa cha và con gái bọn họ một người chân trước vừa mới đi, người kia sau lưng liền theo tới, trước khi đổi đi nơi khác luôn lưu lại chút ít ngân lượng, nhờ người chuyển giao lại cho chủ tớ các nàng.

“Tiểu Hồng, em nói nếu hai chúng ta đợi ở một chỗ không đi, một ngày nào đó có thể chờ được đến chỗ cha ta đến nhậm chức hay không, sau đó hai cha con ta rốt cuộc có thể đại đoàn viên?” Trầm Tiểu Sách mệt mỏi ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn mây trên bầu trời, giọng điệu mười phần cam chịu.

Tiểu Hồng kéo xuống trên vai gánh nặng, thành thật bày tỏ, “Tiểu thư, em chỉ biết là lương khô chúng ta mang theo đã muốn ăn hết, nếu không tìm được chỗ nào bán thức ăn chúng ta sẽ bị đói ૮ɦếƭ.”

Quay đầu liếc nha hoàn một cái, Trầm Tiểu Sách lại hướng tầm mắt về phía cuối quan đạo, bất đắc dĩ nói, “Kỳ thật hiện tại ta có điểm hoài nghi chúng ta có phải lạc đường rồi không.” Đoạn quan đạo này thoạt nhìn thật hoang vắng a.

“Cũng không phải là chuyện bình thường sao?” Nếu không thì sao các nàng có thể suốt ba năm luôn đuổi không kịp lão gia, nguyên nhân chính là tiểu thư hầu như lúc nào cũng đi nhầm hướng.

“Tiểu Hồng, em thật sự rất không cho ta mặt mũi.” Trầm Tiểu Sách có chút ai oán liếc xéo nàng.

“Nếu nô tỳ nhận được phương hướng thì tốt rồi.” Tiểu Hồng nhịn không được thở dài. Cảm giác phương hướng của tiểu thư kém cỏi cũng liền thôi, ngay cả bản thân nàng cũng vậy, lão gia lại cố tình không lần nào lưu lại người dẫn đường cho bọn họ.

“Ai, đây là số mệnh a.” Trầm Tiểu Sách cảm khái kết luận.

“Tiể thư, chúng ta đi thôi.”

Trầm Tiểu Sách gật gật đầu, bất đắc dĩ đứng dậy, tiếp tục lên đường.

Trước khi trời tối, các nàng rốt cuộc cũng nhìn thấy một nhà khách nhỏ mở giữa quan đạo, chủ tới hai người không khỏi nhìn nhau cười, gia tăng cước bộ.

Khi Trầm Tiểu Sách vừa đặt chân vào nhà khách nàng liền nhìn thấy một nam nhân, khí chất tựa nguyệt, mi tựa Viễn Sơn, mâu sắc sáng rọi óng ánh như ngọc, có thể dùng đến từ làn da nõn nà, mặt như châu ngọc để hình dung nam nhân này.

Người kia xác thật là một nam tử, một mỹ nam tử có thể khiến cho sở hữu nữ tử trong thiên hạ cảm thấy tự ti.

Nàng liếc mắt một cái ngoài ý muốn cùng luồng mắt của đối phương vừa vặn giao nhau, nam tử hiển nhiên cũng không dự đoán được loại tình huống này, nhưng hắn không lảng tránh ánh mắt của nàng mà còn vài lần đánh giá nàng, sau đó giống như không có việc gì dời tầm mắt đi.

Trầm Tiểu Sách quay đầu hướng người bên cạnh nhìn lại, nha hoàn Tiểu Hồng đã muốn nhìn chằm chằm vào người ta. Khó trách nàng cảm thấy kỳ quái, nha đầu huyên náo này sao đột nhiên lại không hé răng không nói lời nào, thì ra là thế….

Sắc đẹp mê hoặc nhân a!

Âm thầm lắc đầu, Trầm Tiểu Sách đi thẳng đến chiếc bàn trống ngồi xuống.

“Khách quan, ngài muốn dùng gì?” Tiểu nhị ân cần lại đây tiếp đón.

“Hai đĩa rau, hai chén cơm, một bát canh cá.”

“Thiếu gia, để em gọi, người như thế nào lại tự mình kêu?” Rốt cuộc cũng theo sắc đẹp hồi phục lại tinh thần Tiểu Hồng chạy vội tới, vẻ mặt xấu hổ nói.

Trầm Tiểu Sách ngắm nàng liếc mắt một cái, cười nói, “Ta sợ quấy rầy em lạc vào cõi thần du, chỉ là gọi thức ăn thôi, bản thân ta cũng không phải không thể tự lo liệu được.”

Tiểu Hồng nghe xong xấu hổ đỏ bừng cả mặt.

“Ngồi xuống đi, đi lâu như vậy không phải đã sớm vừa mệt vừa đói.”

“A.” Tiểu Hồng ngượng ngùng ngồi xuống.

Chờ đến khi tiểu nhị dọn đồ ăn lên, Trầm Tiểu Sách hướng hắn hỏi thăm lộ trình, “Tiểu nhị ca, từ nơi này đến Ký Châu có xa lắm không?”

Trên mặt của tiểu nhị hiện lên vẻ kinh ngạc, “Hai vị khách quan muốn tới Ký Châu?”

“Đúng vậy.” Tiểu Hồng gật đầu.

“Nơi này là quan đạo đi thông tới Đinh Châu.”

Trầm Tiểu Sách yên lặng cúi đầu uống trà. Quả nhiên lại đi nhầm hướng.

Tiểu Hồng khóe miệng co rút, cố nhịn cười nói, “Chúng ta muốn đến Ký Châu thì đi thế nào?”

Tiểu nhị nhiệt tình chỉ điểm cho hai kẻ ngoại đạo, “Hai vị khách quan chỉ cần theo quan đạo này đi về phía trước, gặp lối rẽ thì rẽ trái, sau đó vòng qua Sa Bình trần là được, chỉ có điều lộ trình phải đi nhiều vòng.”

“Đa tạ tiểu nhị ca.” Tiểu Hồng móc ra vài văn tiền đưa cho tiểu nhị.

Tiểu nhị cười thu tiền, lui ra.

“Thiếu gia, xem ra con đường chúng ta phải đi lại kéo dài thêm.”

“Ta nghe được.” Trầm Tiểu Sách xoay tròn ly trà trong tay rầu rĩ nói.

“Thiếu gia, ăn cơm đi, dù sao chúng ta cũng đã quen.”

Trầm Tiểu Sách không nói gì liếc nhìn nha hoàn, sau đó tiếp nhận đôi đũa nàng đưa qua, cúi đầu ăn cơm.

〓☆〓letsenjoytogether.wordpress.com〓☆〓

Trời tháng sáu tựa như biểu tình của tiểu hài tử, thay đổi thất thường.

Mới một khắc trước bầu trời vẫn còn quang đãng, ánh mặt rạng rỡ vẫn còn chiếu rọi trên cao, ngay sau đó là sấm chớp giăng đầy trời, mưa to tầm tã.

Hai chủ tớ Trầm Tiểu Sách vô cùng chật vật chạy vào một gian nhà hoang để đụt mưa, không ngờ không hề báo trước lại chạm trán với người nào đó.

Đối với việc mới cách mấy ngày lại đụng tới đôi chủ tớ này, Lăng Vân Phong không khỏi có chút lộ ra ý cười.

Duyên phận quả nhiên huyền diệu.

“Khụ khụ….”

“Tiểu…. Thiếu gia, người không sao chứ?”

“Khụ…. không có việc gì….”

“Thiếu gia, người không thể mặc y phục ẩm ướt, đổi quần áo sạch sẽ, nếu không bệnh sẽ nặng thêm.” Tiểu Hồng thần sắc lo lắng.

“Khụ….” Nơi này có ngoại nhân, làm thế nào đổi?

“Vị công tử này, có thể mời ngươi tránh đi một chút được không?” Dưới tình thế cấp bách, Tiểu Hồng cũng bất chấp chuyện khác.

Lăng Vân Phong khẽ nhếch mày, biết rõ còn cố hỏi, “Vì sao?” Kỳ thật, ngay từ lần đầu tiên gặp, hắn liền nhận ra các nàng là nữ cải nam trang.

“Tiểu thư nhà ta muốn đổi quần áo.”

Thật sự là một nha đầu rất trực tiếp, rất thẳng thắn. Lăng Vân Phong trong lòng âm thầm cảm thán, sau đó phi thường quân tử quay lưng đi. (Cesia: ta muốn báo trước đừng bị hành vi quân tử của anh lừa, 200% yêu nghiệt đó )

“Tốt lắm, công tử, ngươi có thể xoay lại được rồi.” Tiểu Hồng vừa giúp tiểu thư chà lau tay, vừa nói.

“Ngươi không đổi sao? Vạn nhất ngươi cũng cảm lạnh mắc bệnh, ai tới chiếu cố tiểu thư nhà ngươi?” Nhìn thấy nàng vẫn không thay y phục ẩm ướt trên người, Lăng Vân Phong không khỏi phát ra nghi ngờ.

Tiểu Hồng giật mình ngớ ra. Nàng chỉ lo giúp tiểu thư thay, nhưng thật ra lại quên mất bản thân.

“Vậy phiền toái công tử lại quay lưng đi.” Trầm Tiểu Sách có chút suy yếu hướng hắn mỉm cười.

Lăng Vân Phong lại xoay lưng đi.

Không bao lâu sau khi đổi xong quần áo Tiểu Hồng mới mở miệng, “Được rồi.”

Hắn xoay người lại, quan sát kỹ sắc mặt của Trầm Tiểu Sách, chủ động đề nghị, “Tại hạ lược thông y thuật, cô nương có đồng ý để tại hạ chẩn trị một chút?”

“Thật sao? Vậy tốt quá.” Tiểu Hồng sắc mặt mừng rỡ.

Xem đầy đủ

Tủ truyện